VPF đã ban bố lịch thi đấu Giải VĐQG Toyota V-League 2015
5 "bom tấn" có thể nổ trong kỳ chuyển nhượng mùa Đông
5 sự kiện nổi trội trong năm 2015
Chi bien quang cao tiết lịch thi đấu V-League 2015
cứ vào kết quả bốc thăm và xếp lịch thi đấu, VPF đã ra quyết định số 21/QĐ-VPF về việc ban hành lịch thi đấu chính thức Biển bạt in Hiflex của Giải VĐQG Toyota V.League 2015.
BONGDAPLUS xin gửi quý độc giả chi tiết lịch thi đấu của Giải VĐQG Toyota V.League 2015:
* Lượt đi mau bien quang cao cua hang * Lượt về
*Click vào ảnh để xem kích cỡ lớn
Thám tử tư Hà Nội
Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2015
Fun fact về người đơn chiếc khiến bạn muốn có tình nhân ngay lập tức
Có người nói cuộc sống là hành trình trên dưới cho riêng mình một tình , một nửa ghép đôi trọn vẹn. Đây cũng là đích, chân lý sống của không ít người.
Vậy tham khảo đã bao giờ bạn tự hỏi, tại sao con người lại phát cuồng vì tình yêu tới vậy? Có rất nhiều nguyên do song có lẽ, điều dễ nhận thấy nhất, đó là bởi con người… sợ sự cô đơn, sợ Biển chức danh để bàn cảm giác Forever Alone suốt đời.
Hãy bắt đầu với những dấu hiệu nhận biết người "đơn thân vui tính"...
... Làm quen với những tác hại khôn lường khi không có hơi ấm tình, từ tinh thần...
... Cho tới thể chất... xem thêm Và đây là cách dị hình nhất để chữa bệnh Forever Alone...
Nguồn: Psychology Today, Scientific American
Vậy tham khảo đã bao giờ bạn tự hỏi, tại sao con người lại phát cuồng vì tình yêu tới vậy? Có rất nhiều nguyên do song có lẽ, điều dễ nhận thấy nhất, đó là bởi con người… sợ sự cô đơn, sợ Biển chức danh để bàn cảm giác Forever Alone suốt đời.
Hãy bắt đầu với những dấu hiệu nhận biết người "đơn thân vui tính"...
... Làm quen với những tác hại khôn lường khi không có hơi ấm tình, từ tinh thần...
... Cho tới thể chất... xem thêm Và đây là cách dị hình nhất để chữa bệnh Forever Alone...
Nguồn: Psychology Today, Scientific American
Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2014
Thúc đẩy cộng tác song phương Việt Nam-Bỉ
Quan hệ hợp tác Việt Nam-Bỉ thời gian qua đấu có những bước phát triển tốt đẹp trên các lĩnh vực; hai bên duy trì đàm luận đoàn cấp cao; phối hợp chặt trên các diễn đàn đa phương, nhất là tại liên hiệp Quốc và trong khuôn khổ ASEM, ASEAN-EU. Hợp tác kinh tế là điểm sáng trong quan hệ song phương Việt Nam-Bỉ. Giai đoạn 2000-2010, kim ngạch thương mại hai nước tăng trưởng nhanh, ổn định, từ 395,4 triệu USD (năm 2000) lên đến 1,2 tỷ USD (năm 2010). Việt Nam liên tục xuất siêu khá lớn trong thời đoạn này. Kim ngạch hai chiều năm 2013 đạt 1,8 tỷ USD, tăng 15,4% so với năm 2012. 7 tháng đầu năm 2014, kim ngạch thương mại tăng trưởng khả quan, đạt 1,3 tỷ USD. Tuy Bỉ là một thị trường nhỏ nhưng quan hệ thương nghiệp giữa hai nước ở mức cao so với nhiều nước EU và châu Âu khác, đặc biệt là xuất khẩu của Việt Nam, do hàng hóa từ Việt Nam được vào Bỉ để đưa sang các nước Tây Âu khác (cảng Antwerp của Bỉ là một trong những hải cảng trung chuyển hàng hóa lớn ở châu Âu). Hiện Bỉ là thị trường xuất khẩu lớn thứ 6 của Việt Nam trong EU (sau Đức, Anh, Hà Lan, Pháp và Tây Ban Nha). Hàng xuất khẩu của Việt Nam sang Bỉ cốt tử là giày dép, dệt may, thủy sản, cà phê, túi xách. Ngoài ra, gỗ, cao su, sản phẩm nhựa, đá và kim khí quý là những mặt hàng có tốc độ tăng trưởng xuất khẩu nhanh và tiềm năng còn lớn. Việt Nam nhập từ Bỉ chủ yếu là máy móc thiết bị phụ tùng, sắt thép, hóa chi tiết chất, thuốc tây. Về đầu tư, tính đến hết tháng 8/2014, Bỉ có 51 dự án với tổng số vốn đầu tư vào Việt Nam, đạt 155 triệu USD, đứng thứ 35/96 nước và vùng bờ cõi có FDI vào Việt Nam. FDI của Bỉ đẵn vào các lĩnh vực công nghiệp chế biến chế tạo (20 dự án với 91,3 triệu USD, chiếm 68,7% tổng vốn đầu tư của Bỉ). Quan hệ hợp tác phát triển giữa Việt Nam và Bỉ bắt đầu từ năm 1977 nhưng bị gián đoạn từ năm 1979 đến 1989. Trong năm 1992, quan hệ hiệp tác phát triển chính thức được nối lại. Hiện Việt Nam là nước châu Á độc nhất vô nhị được nhận hỗ trợ phát triển của Chính phủ Bỉ. Quan hệ hợp tác phát triển giữa tại đây hai nước được thực hành qua nhiều nguồn. Ngoài quan hệ hợp tác chính thức với Chính phủ Liên bang, Việt Nam cũng đang nhận được viện trợ không hoàn lại của các cộng đồng, các vùng của Bỉ (Vùng Wallonie, Vùng Thủ đô Bruxelles và Cộng đồng nói tiếng Pháp của Bỉ, Vùng Flamand và Cộng đồng nói tiếng Hà Lan) và các tổ chức Bỉ như Văn phòng cộng tác Phát triển và hỗ trợ Kỹ thuật vùng Flamand (VVOB), Hội đồng Liên trường đại học vùng Flamand (VLIR), Tổ chức Khuyến học và Đào tạo tại nước ngoài (APEFE), các tổ chức phi chính phủ (NGOs)... Về khoa học-kỹ thuật, tháng 9/2002, Chính phủ Việt Nam và Chính phủ Liên bang Bỉ ký Hiệp định hợp tác Khoa học-công nghệ. Sau 3 khóa họp của Ủy ban hẩu lốn Việt Nam-Bỉ về hợp tác Khoa học Công nghệ (kỳ họp thứ 3 đã diễn ra 2/3/2009, kỳ họp lần thứ 4 được tổ chức vào tháng 6/2012 tại Brussels), hiện có 18 dự án nghiên cứu (trị giá 8 triệu USD) đã và đang được triển khai dưới các hình thức cộng tác ưu tiên như hợp tác giữa các trường đại học và viện nghiên cứu, thảo luận chuyên gia, khai triển các chương trình nghiên cứu chung. Từ năm 2003, Chính phủ Bỉ đã khôi phục lại chương trình cấp học bổng đào tạo sau đại học cho Việt Nam. Bây giờ, nhàng nhàng mỗi năm, Bỉ cấp 40 suất học bổng đào tạo sau đại học tại các cơ sở đào tạo của Bỉ. Số đọc thêm lượng sinh viên nhận học bổng của Bỉ ngày một tăng, nhất là trong các lĩnh vực Bỉ có thế mạnh như cầu cảng, môi trường, du lịch… Ngoài ra, hai bên cũng đẩy mạnh hiệp tác quốc phòng trên các lĩnh vực như xử lý hậu quả bom mìn sau chiến tranh, quân y, khoa học kỹ thuật quân sự, bàn bạc và đào tạo học viên quân sự. Chuyến thăm chính thức Vương quốc Bỉ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vào tuần tới nhằm xúc tiến hơn nữa quan hệ cộng tác song phương Việt Nam-Bỉ. Nguyễn Hoàng
Nghe tiếng rao đêm lại nhớ một thuở Hà Nội
Tiếng rao trong đêm đã trở nên quen thuộc với người dân Hà Nội. Quê gốc tôi ở làng Chèm, nhưng vào những năm 1953, 1954 - khi tôi 5, 6 tuổi nhà tôi ở giữa phố Duy Tân (tức Hàng Bài hiện tại). 60 năm trôi qua vẫn chẳng thể xóa đi những gì tôi nhớ về Hà Nội thuở ấy. Vào những năm trước 45, bà ngoại tôi vốn là chủ một cửa hàng bán mắm muối của cả khu vực Chèm và vùng lân cận. Sau một thời loạn lạc, 10 gian nhà ngói của bà tôi nằm bên Bến Ngự bị đốt sạch. Bà tôi quy tiên. Phải chăng đây chính là căn nguyên mẹ đưa tôi ra phố Duy Tân, sinh nhai bằng việc buôn sỉ thuốc lào và chè mạn. Nhiều tối mẹ tôi cho tôi theo mẹ đi giao hàng. Những con đường xuôi về nhà thương Cống Vọng (Bệnh viện Bạch Mai bây chừ) mới 7 - 8h tối đã vắng teo, hun hút. Lác đác dưới ánh đèn đường đỏ đọc là những chiếc xích lô bò chậm chạp trên đó là dạng hình uể oải, mỏi mệt của bác phu xe, những chiếc xe đạp hấp tấp của "phú lít" (cảnh sát) đi tuần đêm. Chỉ cần đi đến cuối phố Bà Triệu chạm đến hồ Thiền Quang đã thấy một sự hoang u đến rợn người. Ban ngày, thảng hoặc tôi còn theo mấy anh học trò lớp nhất, lớp nhị (lớp ba, lớp bốn hiện tại) xuống mạn này bắt cà cuống hay tuốt trứng của chúng bám vào nhánh cỏ lác ven hồ, nhưng khi bóng đêm ập xuống thì khu vực này u ám, bí hiểm và kinh rợn đến ngay người lớn cũng không dám lai vãng. Dọc hè phố, những pa nô to hình chữ nhật vẽ lính viễn chinh Pháp đầu đội mũ sắt, mặt đầy sát khí, hai tay cầm ngang khẩu súng có gắn lưỡi lê treo trên cột điện, nay dựng ở góc phố. Đôi khi buổi tối mẹ tôi cho tôi đi xem tuồng ở rạp Quảng Lạc, cũng thấy cái pa nô vẽ người lính viễn chinh chĩa lưỡi lê. Sau này tôi mới hiểu dạo đó ta đang mở chiến dịch Điện Biên Phủ, nên người Pháp phải dựng pa nô để kích tinh thần lính Pháp đang rã đám. 2. Mỗi khi nhớ về Hà Nội những năm tháng đó tôi chỉ nhớ đến những thú vui và những món quà Hà Nội một thời. Nhà tôi cách phố Tràng Tiền, Tràng Thi và Bờ Hồ chỉ vài ba trăm mét. Trước nhà tôi lại có đường ray xe điện mau bien quang cao cua hang leng reng chạy qua. Mỗi khi mẹ đi vắng là tôi lại lọ mọ đi ngược lên phía Bờ Hồ. Lên Bờ Hồ, nơi tôi thẩn thơ đầu tiên bao giờ cũng là quầy bán hoa tươi nằm bên phía bờ hồ ngay hè ngã tư Tràng Tiền - Tràng Thi. Những cô gái tân thời, những bà mệnh phụ xách làn, ngồi xích lô nghe đâu bao giờ cũng bắt đầu một ngày mới bằng việc ghé vào chọn mua những bó hoa long lanh sương từ tay những cô bán hoa xoành xoạch mặc áo tứ thân the nâu, thắt đôi vạt trước bụng. Ngắm hoa một lúc tôi mới vòng ra bờ hồ phía sau quầy hoa tươi. Ở đó không biết bao nhiêu thứ hấp dẫn đang chờ đón một đứa trẻ như tôi. Những chiếc xe đẩy bán nước đái khát lưu động ven hồ, nước cam, nước bạc hà thứ nào cũng chỉ một xu một cốc mà mát lịm, ngọt thỉu. Rồi đến bác bán kẹo kéo, một vai đeo cái hộp gỗ gấp, vai bên kia đeo giá đỡ, tay rung chuông lanh lảnh để hòa nhịp với tiếng rao: "Kẹo kéo, kéo kéo đ..Ơ..I. Mua một xu quay xung quanh sẽ được một, được hai, được ba.. Khúc kẹo ơ.. Ơ". Khi thấy đám trẻ ùa đến, bác liền hạ giá xuống, đặt chiếc hộp gỗ lên mở ra. Lập tức một chiếc bàn hiện, trên đó có một cái trục gắn mũi tên quay trên hình tròn đánh số từ 1 đến 10. Cạnh đó là cục kẹo tròn, dài trắng phau được bọc nửa kín nửa hở bằng mảnh khăn trắng bong như màu kẹo. Cho đến hiện nay tôi vẫn thúc vị kẹo kéo ngọt thanh bởi đường và nha hòa cùng vị bùi ròn tan của nhân lạc. Không chỉ mê vị kẹo mà hầu như đứa trẻ nào cũng bị quyến rũ, hau háu nhìn xem thêm theo đôi bàn tay khéo léo# của người bán kẹo kéo thanh kẹo dài ra, rồi đột ngột bác chém tay. Một tiếng "cách" vang lên khe khẽ, gọn gàng. Một khúc kẹo rời ra đúng ý bác. Liền với mấy quầy giải khát là mấy ông bà bán kem thùng. Bà Vi lác bán kem cây lấy từ bên Thủy Tạ, bà Lý thọt lại lấy kem ở Tràng Tiền, nhưng riêng tôi rất thích những cái kem gói của ông Năm rỗ. Chao ôi, cho đến hiện tôi vẫn chẳng thể quên được mùi thơm, độ cứng và sự dẻo của cái kem vuông... Nhưng ắt những món quà có sức hút đến đâu vẫn không thể làm bọn trẻ chúng tôi quên được thú chơi cực kỳ hấp dẫn, đó là trò xi nê nhòm. Có lẽ ông xi nê nhòm mỗi hôm đi một phố thì phải, hôm nay ở góc đường Tràng Thi, mai lại sang ngã tư Thủy Tạ, rồi lên vườn hoa Chi Linh… Đó là một cái thùng dài phủ vải đen kín mít, có 3 lỗ nhỏ, một dành cho ông chủ, còn hai lỗ kia dành cho bọn trẻ bỏ tiền ngó vào. Chiếc hòm nhìn ngoài mặt thật đơn giản nhưng khi đưa cho ông xi nê lam bien quang cao tai ha noi một chinh ghé mắt vào thì chao ôi, cả một thế giới sống động hiện ra trên cái màn hình nhỏ chỉ bằng hai bàn tay chập lại. Sự sống động càng tăng lên cùng tiếng thuyết minh khàn khàn của ông xi nê "Tắc Giăng đang đuổi cá sấu. Cá sấu giờ tức mình quay lại đuổi Tắc Giăng. Chạy nhanh. Chạy nhanh. Quá giỏi. Thế là không đớp được chân Tắc Giăng rồi". Tôi đang hồi hộp theo dõi thì ông xi nê đẩy vai tôi ra: Thằng này hết giờ rồi. Thằng kia vào đi. Tôi tiếc rẻ dời cái hòm thì ông xi nê đã nói “Tắc Giăng Giăng bắt được cá sấu rồi. Bắt được rồi"... 3. Đêm mùa đông. Mới gần chín giờ tối mà đường phố vắng teo. Nằm trong nhà trùm chăn ngồi chép chính tả nhưng tai tôi luôn luôn nghe thấy những tiếng động ngoài phố dội vào. Đó là tiếng chuông leng reng của chuyến xe điện cuối từ Mơ đang chạy lên vội vã. Sau đó là sự im lặng mung lung, tiếng gió len lén dạo trên những mái nhà. Rồi đột ngột tiếng sực tắc lách cách vẳng lên từ xa đến gần. Tiếng gõ ròn vang đến ngang nhà tôi rồi cứ thế xa dần, nhỏ dần cho đến khi tan biến vào khoảng không. Ngay cả hiện nay, đã gần trọn một đời người tôi cũng chưa thể quên tiếng rao sực tắc ròn rã nhưng đầy cô đơn, như thân phận của một đời người luôn ám ảnh và trở đi trở lại trong tôi. … Tiếng sực tắc tan dần đến vắng lặng một lúc để rồi thay vào đó là những tiếng rao "Ai bánh tây ba tê đây", "Ai bánh khúc, xôi lạch đ.. Ơ…i", "Dầu cháo quẩy nóng... Dầu cháo quẩy nóng", "Phá xa, húng lìu nóng ròn đây"… Những tiếng rao đêm tưởng chừng không dứt, tiếng nọ nối vào tiếng kia nghe khắc khoải giữa đêm đông Hà Nội. Ôi, những tiếng rao một thời nằm lịm trong nỗi nhớ Hà Nội một thuở của tôi. Quỳnh Mai 4-10-2014
Sản lượng dầu OPEC tháng 9 cao nhất từ 2013
Trong bẩm thị trường dầu hàng tháng, OPEC – cung cấp 40% lượng dầu toàn cầu - cho biết, sản lượng dầu của của khối trong tháng 9 tăng 402.000 thùng/ngày lên 30,47 triệu thùng/ngày, dẫn đầu là Iraq và Lybia. Sản lượng dầu OPEC tăng trong thời khắc sản lượng dầu tại nhiều khu vực khác cũng tăng, nhất là sự bùng nổ dầu đá phiến sét tại Bắc Mỹ. Trong khi đó, nhu cầu tại nhiều khu vực như Trung Quốc và châu Âu đang chậm lại, khiến giá dầu Brent giảm 20% trong 3,5 tháng qua. Các nước thành viên OPEC đang lừng khừng trong việc cắt giảm sản lượng bất chấp giá dầu đang giảm khi đang phải cạnh giành giật thị phần tại châu Á. Tuần này, Iran đã giảm xem thêm đáng kể giá bán dầu cho người mua châu Á sau động thái rưa rứa của Arab Saudi hồi đầu tháng, làm dấy lên mối lo ngại sắp có cuộc chiến về giá trong nội bộ OPEC. Tuy nhiên, trong bản tin mới nhất phát hành hôm thứ Sáu 10/10, OPEC cho biết “Các hành động của giới đầu cơ một lần nữa là duyên cớ chính khiến giá dầu giảm”, tuyên bố na ná OPEC đã đưa ra khi giá dầu giảm mạnh sau khi cuộc khủng hoảng tài chính 2008 bắt đầu. Khi đó, OPEC đã nhóm họp lại, giảm sản lượng và thăng bằng thị trường, nhưng giờ đây, khả năng này nghe đâu rất xa vời. đọc thêm Thay vào đó, sản lượng dầu của khối liên tục tăng có thể khiến phiên họp bán niên tại Vienna vào tháng 11 tới sẽ khôn xiết căng thẳng khi thành viên sẽ đàm đạo xem có nên giảm sản lượng để đối phó với tình trạng giá giảm và nhu cầu thị trường yếu ớt. Tình hình có vẻ xấu thêm khi Arab Làm bảng hiệu công ty Saudii nghe đâu chưa sẵn sàng cắt giảm sản lượng, theo ít ra hôm thứ Sáu 10/10 của OPEC. Arab Saudi cho biết tháng 9 đã tăng sản lượng dầu thêm 107.000 thùng với thời điểm mà nhiều nước đang hy vọng Vương quốc này cắt giảm. Cũng theo bẩm hôm thứ Sáu, giá dầu trung bình của OPEC giảm 11% từ tháng 6 đến tháng 9 và giảm 2% so với cùng kỳ năm 2013. Giá dầu Brent kỳ hạn cũng giảm mạnh trong tháng này, xuống dưới mốc 90 USD/thùng trong tuần này và hôm thứ Sáu 10/10 giảm xuống mức thấp nhất kể từ tháng 12/2010.
Thứ Ba, 2 tháng 9, 2014
“Chào mừng tới Việt Nam”
Hà Nội nổi danh có nhiều thắng cảnh Michael J. Totten là một nhà báo Mỹ, từng có mặt tại Trung Đông, các nước vùng Balkans và Liên Xô. Anh liền viết cho các tờ New York Times, Wall Street Journal, New Republic, City Journal, Reason, World Affairs. Sau chuyến thăm Việt Nam mới đây, anh đã thuật lại trên tờ World Affairs về những cảm nhận cá nhân chủ nghĩa. 1. Tôi là nhà báo nhưng tôi tới Việt Nam với nhân cách khách du lịch. Việt Nam tạo ấn tượng tốt nơi tôi với tư cách một du khách nhưng thách thức tôi trong vai trò nhà báo. Một tấm bảng bên con đường dẫn từ phi trường đến đô thị ghi, bằng tiếng Anh: “Hà Nội: thị thành vì hòa bình” với hình ảnh một chim câu trắng. Nếu bạn là người Mỹ nhưng lớn tuổi hơn tôi, từng biết đến Hà Nội khi còn là Thủ đô của kẻ thù, hãy đừng ngờ sự thành thật của tấm bảng kia. Chiến tranh Việt Nam đã chấm dứt gần 40 năm. Dù gì thì người Việt Nam cũng chẳng bao giờ muốn đánh nhau với người Mỹ. Trong những năm 1970, tôi còn quá trẻ để biết về Việt Nam, nhưng điều rõ ràng là giang san này đang thay đổi mạnh mẽ, hơn bất cứ nước nào ở Đông Âu mà tôi từng tới. Tôi đã chứng kiến nhiều cảnh nghèo khổ trên thế giới, nhất là ở Ai Cập và châu Mỹ Latin. Tôi nghĩ Việt Nam trông có vẻ nghèo đối với những ai chưa bao giờ ra khỏi Mỹ hay châu Âu. Tuy nhiên, nhà cửa ở Hà Nội hồ hết là lớn hơn nhà tôi. Nhà hàng, quán cà phê, bar, trung tâm mua bán, cửa hàng đồ xa xỉ bung ra khắp chốn. Thành thị trông gần như mới coong. Thu nhập đầu người của Việt Nam thấp đáng ngạc nhiên, nhưng phí cuộc sống cũng rẻ sửng sốt, vì thế so sánh mức sống theo kiểu thống kê giữa Việt Nam và Mỹ hay châu Âu không có ý nghĩa gì. Một số chỗ ở Hà Nội hơi bừa bãi, nhưng ngoài những búi dây điện như tổ cu trên một số tuyến phố, sự tứ tung của Hà Nội giống như kiểu ta bày bừa trong căn nhà của ta trong khi chỉnh trang lại. Nền kinh tế Việt Nam tăng trưởng ở chừng độ chóng mặt trong một thời gian dài. Tôi biết điều đó trước khi đến đây nhưng thực tế vẫn khiến tôi sửng sốt. Ở Hà Nội, cửa hiệu, kinh doanh lớn nhỏ xuất hiện ở mọi ngóc ngách và gần như sản phẩm gì cũng có, cho dù tôi nghĩ không phải tất thảy đều là hàng chất lượng cao. Tôi từng biết tới hình ảnh những hàng dài người Việt xếp hàng để được mua vài kg gạo bằng tem phiếu. 2. Hà Nội tấn công tôi bằng đủ 5 giác quan. Mùi đồ ăn đường phố, chi tiết tham khảo cái nóng của thời tiết, khói, bụi, tiếng xe máy, tiếng động của công trường xây dựng, đôi khi là vơ những thứ đó cùng lúc. Trong mắt tôi, hình như có ai đó đem trộn nét Pháp và Trung Quốc lại và vắt lấy tinh chất, đó chính là Hà Nội. Đương nhiên đối với người Việt, Hà Nội đơn giản là Hà Nội thôi. Trừ những khu phố có kiến trúc Pháp do nhân tố lịch sử, cả thành thị mang phong cách châu Âu rõ rệt. Nếu nhìn tổng thể, Hà Nội chưa đạt đến mức tao nhã, nhưng sẽ có lúc ấy, khi thành phố này phong túc gấp đôi và thứ tự thêm bốn lần nữa. Nhân tố đầu chỉ là vấn đề thời gian, nhưng tôi không chắc về nhân tố thứ hai. Người ta sống theo tính cách của họ và thứ tự, ngăn nắp dường như chưa hẳn là tính cách của phần nhiều người dân. Chưa bao giờ tôi chứng xem thêm kiến cảnh giao thông hỗn độn như thế. Trong gần một thập kỷ, tôi nghĩ chẳng nơi nào có thể so sánh với liên lạc Beirut (thủ đô của Lebanon) về độ tứ tung, nhưng tôi đã lầm. Người Việt cũng đi đứng ẩu hệt như ở Lebanon, nhưng thay vì xe hơi, họ đi xe máy, nên số người tập trung ở một điểm liên lạc nào đó lớn hơn rất nhiều… Tôi đã khước từ trả 200.000 đồng bạc Việt để mua một đôi cái bánh mì rán từ một phụ nữ trên phố. Tối đó tôi trả 6 đô la cho bữa ăn cộng thêm chai bia, nên tôi biết người nữ giới bán bánh chiều nay đã định “chặt chém” tôi, điều này được người phục vụ quầy bar xác nhận. Nhưng cũng chỉ có lần đó thôi. Sau đó không thấy ai có ý chặt chém tôi nữa, ít nhất theo những gì tôi biết. Kể cả mấy người lái taxi. Tôi từng bị nhiều lái xe taxi ở châu Âu “xâu xé”. Hôm sau, tôi tới làng Lệ Mật theo lời khuyên của người khác. Người ta mời tôi uống rượu pha với tiết rắn. Tôi đã từng tới Iraq 7 lần trong thời kỳ diễn ra chiến tranh, nhưng uống rượu với máu rắn thì quá ngưỡng chịu đựng. 3. Quay về Hà Nội, tôi đến khu vực hồ Hoàn Kiếm tìm một quán cà phê. Một cô gái mau miệng giới thiệu về một quán trên gác. Tôi cứ để cô ta dẫn đường, trong lòng ngờ vực bởi tầng dưới tứ tung như một garage. Quang cảnh hình như được người ta cố tình làm cho làm bộ cũ kỹ. Cô gái đưa tôi lên tầng 5. Tôi chẳng thể mường tượng ra quán cà phê này sẽ thế nào nữa. Nếu ở chỗ nào đó của châu Âu hay Mỹ, có lẽ tôi đã quay xuống, nhưng khi ở đây, bản năng của tôi có thay đổi nào đó. Đây rồi, một cánh cửa kính. Tôi bỗng cảm thấy như đang ở một quán cà phê ở bãi biển Miami, khác chút là ở đây là không gian có máy điều hòa đang chạy. Một số người Việt đang cắm cúi vào laptop hay iPad, uống những tách cà phê có mẫu mã mang phong cách espresso của Ý. Tôi có thể sống ở Việt Nam được chứ? Tôi phải biết. Hầu hết những nơi mà tôi đến, tôi dễ dàng có câu đáp. Nhưng không phải ở Việt Nam. Tôi có thể sống ở Cairo? Không. Baghdad? Không có lẽ nào. Rabat (thủ đô của Morocco)? có nhẽ là được. Nhưng Hà Nội thì sao? Đây là nơi hấp dẫn du khách, nhưng còn những vấn đề khác thì sao? dị biệt về thể chế chả hạn. Tôi có thể sống được ở đây, cho dù có Khác biệt ấy? Có. Tôi tin là thế. Hầu như ai cũng đang nhìn vào màn hình của một thiết xem thêm bị điện tử nào ấy. Thế giới hình như đang hẹp lại và các vùng đất trở nên giống nhau. Và khi mọi người liên tục nhìn vào một màn hình bé tí trên tay, ngay cả khi trò chuyện với bạn bè, tôi tự hỏi: quờ quạng chúng ta, với nhân cách một chủng người đồng nhất, rồi sẽ đi tới đâu? Cho dù câu giải đáp có thế nào đi nữa, thì Hà Nội nay mang dáng dấp của một thành thị toàn cầu. Sau khi lưu lại Hà Nội vài ngày, tôi xuất phát đi Hạ Long. Hình ảnh những ngôi nhà mới và đẹp đẽ của Hà Nội cứ đeo đẳng tôi. Sự đói nghèo nằm ở đâu? kiên cố nước này vẫn còn nhiều nơi nghèo túng. Ở vùng núi, hay dọc biên thuỳ với Campuchia chả hạn. Nhưng trên đường đi Hạ Long, dù không hào nhoáng như Hà Nội, chừng độ thị thành hóa thấp hơn, nhưng đời sống xem ra cũng không đến nỗi nào. Ít ra là dọc hai bên đường. Tôi nhìn thấy đàn bà đội nón và những con trâu trên đồng, cảnh nên thơ dù làm việc ngoài trời với thời tiết như thế thì chẳng dễ chịu chút nào. Tôi biết “Hạ Long” trong tiếng Việt tức là “rồng đậu”, là di sản thế giới, một trong những kỳ quan tự nhiên của châu Á. Giá thuê tàu du lịch rẻ ngỡ ngàng, vì vậy tôi thuê một chiếc và ra khơi. Khung cảnh như truyện thần tiên, siêu thực. Buồn là có rác trồi trên mặt vịnh. Không phải chỗ nào ở Việt Nam cũng đầy rác, nhưng mặt biển ở đây đầy chai nhựa, vỏ lon bia, vỏ bánh kẹo… hồ hết là do người sống ở những làng nổi thải xuống. Làng chài khá nghèo. Những dấu ấn văn minh không hiện diện ở đây. Người lái tàu nói những dân chài kia sống trong các hang đá trên đảo cho đến giữa những năm 1990. Chính quyền đã biết tình trạng ô nhiễm và chỉ một đôi năm, những người ở làng nổi sẽ bị buộc phải lên bờ. Hạ Long đẹp, là nơi nghỉ dưỡng tiệt nhưng là nơi dành cho du khách, không phải một nhà báo như tôi. Tôi quyết định quay về Hà Nội. Và tôi quay lại những nhà hàng, quán cà phê tôi từng tới. Nhân viên khách sạn niềm nở đón tôi trở lại. Và câu hỏi thường xuất hiện trong đầu tôi mỗi khi ra nước ngoài lại hiện lên: Tôi có thể sinh sống ở đó được không? Tôi tìm một nhà hàng rẻ nhưng đủ thoải mái gọi bia và ít đồ biển, nghĩ về câu hỏi. Tôi thử tưởng tượng trong đầu là tôi đã ở đây từ lâu. Ngay lúc ấy, tôi không rõ câu đáp.
Kim mặc váy xuyên thấu khoe thân hình bốc lửa
Kim trội trên thảm đỏ lễ trao giải Người đàn ông của năm do tập san GQ tổ chức vào tối 2/9 tại London. Cô khoe đường cong nóng bỏng trong trang phục kiểu bodysuit phối hợp váy xuyên thấu. Người đẹp truyền hình thực tại Mỹ tự tin tạo dáng với vòng chi tiết tham khảo ba "trứ danh". Ông xã của Kim, rapper Kanye West, giúp vợ chỉnh váy để có được những kiểu ảnh đẹp nhất trên thảm đỏ. Kanye ôm eo cô vợ gợi cảm và không ngừng trình bày cử chỉ tình tứ. read more Vợ chồng Kim và Kanye vẫn luôn mặn nồng bên nhau từ khi hò hẹn vào năm 2012. Cặp đôi trao nụ hôn đắm đuối trong bữa tiệc. Tại sự kiện này, Kim đã vinh hạnh nhận được tạp chí tham khảo GQ trao giải phụ Người nữ giới của năm vì những hoạt động nổi trội và phong cách thời trang hấp dẫn của cô trong năm qua. H.V. Ảnh : Popstar, Mirror
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)