Câu chuyện bắt đầu bằng việc một nhà hàng có tiếng ởNew Yorkvới lịch sử phát triển tận 10 năm nhưng đang bị mọi người kêu ca vì phục vụ quá chậm. Không rõ lý do tại sao lại như vậy dù các nhân viên và đầu bếp vẫn làm tròn bổn phận, nhà hàng đã nhờ một hàng ngũ đến điều tra lý do. Ban sơ, những chuyên viên này cho rằng sở dĩ nhà hàng bị chậm trễ là do đội ngũ viên chức chưa được đào tạo kỹ; thế nhưng sau đó, nhờ những cuốn băng ghi hình, chủ chốt vấn đề cũng đã xuất hiện. Xem đồng thời với cuộn băng ghi hình ngày 01/07/2004 và ngày 03/07/2014, khi trên màn hình số lượng khách cũng tương đương nhau, quá trình theo dõi cũng bắt đầu. Với cùng số lượng 45 khách, năm 2004, khi tuốt luốt họ đi vào nhà hàng thì có 3 trong số 45 người đề nghị đổi chỗ. Mỗi khách hàng sẽ mất nhàng nhàng 8 phút để xem menu và bắt đầu gọi món. Và cố nhiên, bồi bàn sẽ có mặt ngay để ghi nhận. Các món khai vị sẽ được mang ra trong 6 phút, những món cầu kỳ hơn thì mất thêm một chút thời gian. Trong 45 khách, có 2 người trả lại Diet con trung món ăn. Tất tật những nhất cử nhất động của khách đều được các bồi bàn theo sát và sẵn sàng khi được gọi. Sau khi các khách đã dùng xong, hóa đơn sẽ được mang đến và chỉ trong 5 phút, khách hàng đã rời đi. Tổng thời gian cả thảy quá trình mất khoảng 1 tiếng 5 phút. Vào năm 2014, cũng với 45 khách bước vào, có 18 khách sẽ đề nghị đổi chỗ. Tuy nhiên, trước khi xem thực đơn, họ sẽ dùng điện thoại để chụp hình, nhắn tin….Chỉ có 7/45 khách gọi ngay bồi bàn tới nhưng lại để….Đưa điện thoại cho bồi bàn xem một thứ gì đó. Khoảng thời gian“xem gì đó"nàytốn mất khoảng 5 phút. Về sau, giai đoạn“xem gì đó”này được khám phá ra là họ không vào được Wifi và yêu cầu giúp đỡ. Rút cuộc bồi bàn phải đề cập tới việc gọi món với cách vị khách và hồ hết họ đều chưa đụng tới thực đơn và đề nghị bồi bàn chờ thêm một tí. Ngay khi cả họ đã mở menu ra, họ vẫn còn sử dụng điện thoại; thêm một lần nữa bồi bàn lại đến và họ là tiếp chuyện yêu cầu thêm thời gian. Tổng cộng thời kì cho đến lúc họ gọi món làng nhàng mất khoảng 21 phút. Các món khai vị vẫn được mang ra sau 6 phút và những món cầu kỳ vẫn mất thêm một chút thời kì. Trong lúc đó có 26/45 khách dành khoảng 3 phút để chụp ảnh các món ăn; 14/45 khách chụp cùng nhau với món ăn trước mặt, tuổi chụp ảnh, xem lại và…chụp lại này thì mất khoảng 4 phút. Nhưng chưa dừng lại ở đó, có 9/45 khách yêu cầu nhà hàng hâm nóng lại món ăn của họ vì…mải chụp ảnh. Tiếp đó, có 27 khách đề nghị bồi bàn chụp ảnh giúp họ, 14 trong số này sẽ đề nghị chụp lại vì không chấp thuận với tấm trước nhất. Tổng thời kì cho quá trình chụp giùm-trò chuyện tương hỗ này mất khoảng 5 phút và khiến cho các bồi bàn không kịp phục vụ cho những người khác trong khu vực của họ. Nhưng khi họ ăn xong câu chuyện vẫn chưa chấm dứt, họ sẽ dùng điện thoại thêm 20 phút nữa trước khi tính tiền, và khi hóa đơn tới bàn, họ sẽ mất thêm 15 phút để thanh toán rồi mới rời nhà hàng. Hơi ngoài lề nhưng có 8/45 khách va phải viên chức hay khách khác Diệt gián do vừa đi vừa xem điện thoại. Tổng thời gian cho cả quá trình này mất nhàng nhàng khoảng 1 tiếng 55 phút. Câu chuyện này khăng khăng sẽ khiến cho bạn phải ngẫm vì đây không chỉ là tình trạng riêng ở tận xứ người mà nó còn là tình trạng chung của tất cả giới trẻ. Chúng ta bỏ quá nhiều thời gian cho công nghệ, cho“selfie”(ảnh tự sướng) và cũng những việc không thật quan yếu trên điện thoại. Những nếp này, không chỉ ở nhà hàng mà còn là ở những nơi công cộng, đông khách ra vào luôn. Chúng ta chẳng thể ích kỷ và cư xử một cách vô ý thức như thế được. Chính những sản phẩm khoa học giúp chúng ta hà tằn hà tiện thời gian đang bị dùng sai cách và làm trì trệ sờ soạng mọi thứ. Nhân viên và nhà hàng rất sẵn sàng mỉm cười phục vụ bạn, nhưng có phải bạn cũng nên đối xử lại một cách hợp tình, hợp lý hay không? |
Thứ Năm, 17 tháng 7, 2014
Câu chuyện "nếp trong nhà hàng" và những điều đáng suy nghĩ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét