Thứ Sáu, 17 tháng 1, 2014

GS Carl Thayer: “cần tổ chức hội thảo quốc tế về hải chiến Hoàng Sa“.

Cho nên. Việt Nam nên sử dụng các biện pháp ngoại giao để kêu gọi Trung Quốc đồng ý luận bàn về bất cứ hành động quản lý nào mà Trung quốc muốn đưa ra và tác động của nó tới quan hệ với Việt Nam. Đài Loan. Bít tất tham luận và nghiên cứu trong các hội thảo và hội nghị này nên được ban bố cho công chúng. Vào đầu những năm 2000. Chính phủ Việt Nam nên kết nối với giới học giả như thế nào để tăng cường năng lực chống chọi bảo vệ chủ quyền tại Hoàng Sa?. Thì ưu thế của Trung Quốc càng lớn hơn bấy nhiêu.

Bởi vậy. Song song. Xung đột tuyên bố chủ quyền chỉ có thể được giải quyết bằng pháp luật quốc tế khi cả hai quốc gia đều đồng ý. Như hội nghị do Đại học Phạm Văn Đồng tổ chức vào năm ngoái đã đưa ra các thông tin rất quan yếu về Đội Hoàng Sa và các học giả nước ngoài cũng được đưa tới đảo Lý Sơn.

Và rõ ràng là ắt các nước ASEAN khác đều coi tuyên bố của Việt Nam đối với Hoàng Sa là vấn đề song phương với Trung Quốc. Theo pháp luật quốc tế. Thêm vào đó. Nhưng cũng không muốn tham gia vào. Nhật Bản và Mỹ. Hai bên nên ký kết thỏa thuận hợp tác đánh cá để ngư gia Việt Nam có thể đánh bắt tại hải phận xung quanh Hoàng Sa. Liệu Việt Nam có thể kỳ vọng vào sự tương trợ của cộng đồng quốc tế hay không? vì sao? Những nhà nước nào có thể sẵn sàng trợ giúp Việt Nam?.

Tôi đánh giá là cộng đồng quốc tế sẽ muốn thấy tranh chấp chủ quyền giữa Việt Nam và Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng Sa được giải quyết hòa bình theo pháp luật quốc tế mà không có sự hay đe dọa sử dụng vũ lực. Việt Nam cũng nên xem xét việc tổ chức một buổi hội thảo cho các nhà sử học của Việt Nam và Trung Quốc để ngó lại trận chiến Hoàng Sa năm 1974.

Tôi yêu cầu nên tiếp tổ chức các hội nghị như vậy và mỗi hội thảo nên có ảnh hưởng cụ thể và biệt lập để xác định các vấn đề then chốt trong tuyên bố chủ quyền của Việt Nam. Trung Quốc nghe đâu “cố ý” không nhận ra rằng họ đang có tranh chấp chủ quyền với Việt Nam về Hoàng Sa.

Nó sẽ được xem như là sự thụ đắc của Trung Quốc trong luật quốc tế. Dù không đồng ý với hành động của Trung Quốc. Năm nay Đại học Tôn Đức Thắng tại TP. Học viện Quốc phòng Úc - Ảnh: Nghĩa Phạm. Hầu hết các quốc gia này đều lo ngại sẽ chọc giận Trung Quốc.

Nếu Việt Nam không phản đối hành động này. Sau khi tham gia vào ASEAN. Giáo sư Carl Thayer. (1) chấp thuận hiện thực rằng Trung Quốc đã chiếm giữ và quản lý Hoàng Sa;.

Cụ thể là những người có hiểu biết về chính quyền Sài Gòn cũ. Mà không làm phương hại đến các tuyên bố chủ quyền. Theo ông Việt Nam cần làm gì để tiếp đấu tranh bảo vệ chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa trong bối cảnh Trung quốc gia tăng gây hấn? Liệu các hành động rắn rỏi có hợp hay không? vì sao?. Chính phủ Việt Nam hiện đang tài trợ cho 5 hội thảo khoa học quốc tế về biển Đông cho các học giả trong và ngoài nước.

Tôi cho rằng chọn lọc khả thi nhất trong bối cảnh hiện tại là (2). Nếu chúng ta lấy thí dụ về phản ứng quốc tế đối với sự ban hành luật đánh cá mới trên biển Đông bởi chính quyền tỉnh Hải Nam.

Nếu không muốn nói là không thể. (2) Việt Nam cần tiếp chuyện khẳng định tuyên bố chủ quyền duyệt y các biện pháp chính trị và ngoại giao;.

Nhưng vẫn có khả năng hai bên đồng ý nhờ đến bên thứ ba làm trọng tài. Việt Nam cũng đã tổ chức rất nhiều hội thảo và hội nghị chuyên đề với các học giả trong nước. Nên sẽ rất khó. Việt Nam muốn nó bao gồm cả quần đảo Hoàng Sa.

Việt Nam cần phải phản đối quơ mọi hành động tăng cường các yêu sách chủ quyền của Trung Quốc. Nếu có tranh chấp chủ quyền đối với lãnh thổ. Theo ông. Để các quốc gia khu vực tham dự trực tiếp. Ngày nay điều này vẫn đang được làm tốt và nên nối công bố thêm các nghiên cứu chuyên ngành. Trong trường hợp này.

Song song. (3) Việt Nam có thể thế “giành lại” Hoàng Sa bằng lực lượng quân sự. 2002. Có thể phê duyệt internet. Để có thể duy trì tuyên bố chủ quyền với quần đảo Hoàng Sa. Chúng ta có thể thấy chỉ có một đôi quốc gia phản đối là Philippines. 2014. Và Trung Quốc sẽ không luận bàn về tranh chấp Hoàng Sa với Việt Nam vì Trung Quốc càng chiếm giữ Hoàng Sa lâu bao nhiêu.

Các tin đặc biệt khác:. Trong đó. Tỉ dụ như Tòa án Công lý quốc tế. DVD hoặc là sách. Vũ Thành Công (thực hiện). 1. Việt Nam hiện có ba chọn lọc liên quan tới tuyên bố chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa:. Thì có thể (dù không chắn chắn) Trung Quốc sẽ trao đổi vấn đề Hoàng Sa với Việt Nam vào một thời điểm nào đó trong mai sau.

Các bên hệ trọng tới tranh chấp không được phép thực hành các hành động đơn phương và phải cộng tác với các bên khác. Việt Nam nên duy trì tuyên bố chủ quyền đối với Hoàng Sa thông qua các biện pháp chính trị và ngoại giao. Dẫn tới sự Chấp nhận “Tuyên bố về xử sự của các bên trên biển Đông” (DOC) thay cho C0C vào tháng 11. Thí dụ trường hợp chính quyền tỉnh Hải Nam áp đặt các quy định đánh cá mới có hiệu lực từ 1.

Nhưng Trung Quốc chối từ. Nhưng nếu Việt Nam bền chí khẳng định các tuyên bố chủ quyền. Việt Nam cũng đã tham gia vào quá trình đàm luận kéo dài và không thành công giữa Trung Quốc và ASEAN về một Bộ luật lệ ứng xử trên biển Đông (COC). Trên thực tiễn. Có nhẽ hiện là thời khắc tốt nhất để tổ chức một chuỗi các hội thảo trong nước dành cho học giả Việt Nam ở trong và ngoài nước.

Vì sự bất đối xứng trong quyền lực kinh tế và quân sự nên Việt Nam sẽ khó có thể nhóng giành lại Hoàng Sa bằng sức mạnh quân sự. Nhiều dị đồng đã phát sinh và không thể giải quyết. Dù chỉ là tranh chấp song phương.

Việt Nam cần xây dựng những đích dài hạn nào trong kế hoạch bảo vệ chủ quyền đối với Hoàng Sa? đích khả thi nhất chúng ta đặt ra là gì? tỉ dụ như cho cả thế giới biết về sự chiến đấu không ngừng nghỉ của Việt Nam và Trung Quốc đã chiếm giữ Hoàng Sa bất hợp pháp?.

Việt Nam và Trung Quốc nên thật tình thực hiện chỉ dẫn về các nguyên tắc cơ bản trong việc giải quyết các tranh chấp hàng hải. HCM cũng sẽ tổ chức một hội nghị quốc tế về biển Đông. Một trong những lý do chính trong tranh chấp là phạm vi địa lý của COC. Cả Trung Quốc và ASEAN đều đã bàn thảo bạn dự thảo COC và một nhóm làm việc đã được lập ra để thống nhất hai bản thảo này.

Không có quốc gia nào có thể sẵn sàng cung cấp nguồn lực và tương trợ cho Việt Nam. Đây là một chỉ dấu cho thấy 8 quốc gia thành viên khác của ASEAN. Để có thể thành công thì cần xây dựng một kế hoạch nghiên cứu dài hạn để coi xét vớ các vấn đề chủ chốt một cách có hệ thống.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét