Thứ Ba, 25 tháng 2, 2014

"Nhìn các em trên Nậm Mười, tôi thấy mình quá nuông chiều con"

Sau chuyến đi này, các thành viên trong đoàn vẫn nhớ như in hình ảnh những đứa trẻ không áo ấm, không tất đứng co ro trong thời tiết lạnh dưới 10 độ. Chúng tôi xin ghi lại những dòng nghĩ suy, xúc cảm của thành viên trong đoàn để thấy rằng ở đâu đó trên dải đất hình chữ S có rất nhiều em bé “ăn không đủ no”, "áo không đủ mặc” và cần những tấm lòng hảo tâm sẻ chia yêu. Chị Bùi Thị Thu Trang (Công ty Nam Trường Sơn): “Con mình ở nhà quá sướng…” Chị Bùi Thị Thu Trang xúc động khi được tận mắt chứng kiến sự khó khăn trong cuộc sống ở Nậm Mười. Trước mình thường quyên góp từ thiện cho vùng cao, nơi khó khăn, đồng bào lũ lụt phê duyệt trường, lớp của con hay xã phường. Nhưng đây là lần trước nhất mình đi trực tiếp thực tiễn đến những nơi như thế này để chứng kiến cuộc sống thực của người dân và trao tận tay bà con những món quà miền xuôi, tấm lòng nhỏ bé của mình. Cảm nhận trước tiên khi đặt chân đến vùng đất Nậm Mười, Văn Chấn, Yên Bái là bái phục sự cầm cố của thầy trò trong công tác dạy và học. Nhìn thấy những hình ảnh đó, mình cảm thấy, những việc mình làm quá nhỏ bé và ước mình có thể đóng góp nhiều hơn thế. Mình cũng có hai cháu nhỏ đang học lớp 2 và lớp mẫu giáo 5 tuổi. Khi chứng kiến cuộc sống trên này, thấy các cháu học sinh chân trần đến lớp, áo xống cũ, rách; thân hình nhỏ bé, còi cọc co ro trong manh áo mỏng…mình thấy hai cháu ở nhà quá sướng từ việc ăn mặc, vui chơi, học tập…Mình nghĩ mình đang quá cưng chiều con và sau chuyến đi này, mình sẽ xem lại cách giáo dục con cái. Bạn chẳng thể hình dung được trên Nậm Mười, rất nhiều cháu chưa bao giờ được uống hộp sữa tươi, không biết cắm ống hút vào đâu để uống trong khi con mình ở nhà phải nịnh, quát lác để ép chúng ăn… Anh Dương Quốc Dũng (Công ty Nam Trường Sơn): “đích thực chạnh lòng khi thấy các em” Anh Dương Quốc Dũng ấn tượng với những khuôn mặt ngây thơ nhưng không khắc khổ, khó khăn trên vùng đất nghèo khó. Lần đầu tiên tôi tham gia một chuyến đi từ thiện thực tại, cũng rất nhiều lần muốn đi nhưng không bố trí được thời gian. Thậm chí, nếu có thời cơ và con tôi lớn, tôi sẽ dẫn cả nhà tham gia những chuyến từ thiện như vậy để giúp cháu học hỏi được nhiều điều từ cuộc sống. Đến Nậm Mười tôi thích chụp ảnh các cháu bé đặc biệt là cận cảnh sắc thái biểu cảm của trẻ. Nhiều cháu thò lò mũi xanh, cháu không đi dép, không đi tất mặc dầu trời rất rét dưới 10 độ. Tôi đích thực cảm thấy thương, động lòng trước hình ảnh ấy. Rõ ràng, các em chịu thiệt thòi hơn so với học sinh ở miền xuôi. Những đứa trẻ ở Nậm Mười có nét mặt vô tư lự, ngây thơ chứ không phải chất chứa sự khắc khổ, khó khăn trên vùng đất nghèo túng, thiếu thốn này. Điều đó khiến tôi thấy ấn tượng! Hàng ngày, cháu nhà tôi cũng hay hỏi ba má “Tại sao các bạn không đi giày? Các bạn làm sao chịu đựng được lanh để đến trường được?” khi cháu xem trên chương trình ti vi về hình ảnh vùng cao giá lạnh. Sau chuyến đi này, tôi có nhiều câu chuyện thực tế hơn để kể cho cháu nghe. Một chuyến từ mĩ ý nghĩa để cảm nhận rõ rệt từ thực tế về sự khó khăn, cùng cực của cuộc sống trên vùng cao Tây Bắc. Bản thân mình đi từ thiện với tâm thế thoải mái, hết mình chứ không nặng nề. Anh Đinh Văn Thủy (Công ty Nam Trường Sơn): con trẻ Nậm Mười rất thiên nhiên, trong sáng Anh Đinh Văn Thủy mong muốn đóng góp nhiều hơn để viện trợ những con trẻ miền núi. Mình đã từng lên công tác vùng cao Tây Bắc rồi nhưng đây là lần trước tiên mình dự chuyến đi từ thiện Yên Bái. Mình cảm thấy rất vui vì được giao lưu với mọi người và hiểu thêm về cuộc sống trên này như thế nào. Mình cảm thấy trẻ vùng cao rất tự nhiên, thuần khiết, trái lại với những gì mình nghĩ. Sau chuyến đi cảm xúc thì có nhiều nhưng ấn tượng nhất có lẽ là lúc ngọn lửa trại bắt đầu rực cháy, quờ quạng mọi người nắm tay nhau chạy và hát vang giữa trời sương giá rét. Lúc đó, nhiều em bé hòa mình, xóa tan sự lót, ngại ngùng. Chị Mai Hương (Công ty Nam Trường Sơn): Cảm động trước tình người nơi đây Chị Mai Hương (trái) hạnh phúc khi trực tiếp trao những phần quà nhỏ cho học sinh nơi đây. Mình đã từng tham dự một vài chuyến từ thiện lên vùng cao, nơi khó khăn của giang sơn nhưng thực thụ đến Nậm Mười mới thấy được cuộc sống nơi đây quả thực khó khăn hơn hình dung. Mình thật sự cảm động trước tình người nơi đây, sự thật thà, hiếu khách của bà con dân tộc Dao, sự nhiệt tình, chu đáo của thầy cô…các học sinh đều rất ngoan ngoãn, lễ độ. Những con người mặc dầu còn rất nhiều khó khăn nhưng luôn chứa chan tình người. Vững chắc sẽ có dịp mình quay lại Nậm Mười để chứng kiến sự đổi thay của nơi đây. Điều ấn tượng nhất của mình trong chuyến đi là hình ảnh khi ngồi trên xe máy để xuống điểm đón ô tô trở về Hà Nội, mỗi thành viên trong đoàn đi qua, những đứa trẻ đi dọc hai bên đường bó tay chào “Con chào cô ạ, con chào thầy ạ”. Đó là những tình cảm mà những em nhỏ dành cho các thầy cô giáo và anh chị từ thiện, thực thụ rất cảm động, đáng quý.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét