Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2014
Nàng dâu "hổ báo" và tráo trở
Bất cứ ai chạm mặt Hậu lần đầu đều phải dè chừng ánh mắt sắc như dao bổ cau của cô. Và nếu như được nghe “tiếng nói thanh thanh tựa vải xé” và giọng điệu sắc lẹm trong cách trò chuyện của Hậu thì ai nấy đều phải nhận định “Đây là mẫu đàn bà rất sắc sảo nhưng không hợp để làm vợ!”. Hậu sinh ra và lớn lên trong một gia đình buôn bán nên cái máu “gớm ghê” của dân nhà con buôn đã ăn sâu lắm vào người cô. Lại thêm cha mẹ Hậu có biệt tài “nói như hát hay - chửi như ca vọng cổ” nên từ bé Hậu cũng thấm nhuần tư tưởng đạo đức mà bác mẹ truyền thụ. Lớn lên trong cảnh ngộ như thế nên Hậu sớm mạnh bạo trong giao tế và nhanh nhẹn trong công việc. Ngoài giọng cao vút, the thé ra và khả năng ăn nói khiến người khác phải khiếp sợ thì Hậu cũng xinh xắn, lanh lẹ. Lại thêm tài làm ăn xông xáo nên mặc dầu tuổi đời còn rất trẻ, trong tay Hậu đã có một cơ ngơi khấm khá. Hậu sinh ra và lớn lên trong một gia đình buôn bán nên cái máu “gớm ghê” của dân nhà con buôn đã ăn sâu lắm vào người cô (Ảnh minh họa) Chẳng thế nên dù rằng nghe tiếng Hậu đành hanh, ghê gớm, sắc sảo có tiếng nhưng các anh trai trẻ từ xóm trên ngõ dưới có máu mặt vẫn đánh tiếng với Hậu dài không kể hết. Nhưng Hậu không bao giờ thèm để ý đến mấy người đàn ông ấy. Nếu có gã nào bám dai tỏ vẻ si tình mà Hậu không thích, cô sẽ sử dụng biệt tài làm thơ “chửi” kiểu như "chó khôn thì chớ cắn càn, con người đàng hoàng nói một lần phải nghe” để làm cho đối phương khiếp sợ mà chạy xa. Và những gã bị Hậu “tung chưởng” không phải là ít. Thế nên, tiếng đồn về sự ghê gớm của Hậu lại càng lan xa. Trong làm ăn, đôi khi sự “rắn mặt” rất cần thiết để đối tác chẳng thể “nắn gân” hay o ép mình được. Hậu cũng cảm thấy hỉ hả về cái sự “gớm mặt” của mình lắm. Mãi cho đến khi thấy lũ bạn cùng chè lấy chồng và có một gia đình nhỏ đầy tiếng cười thì Huệ cũng ước mong mình cũng có được điều giản dị đó. Hậu bắt đầu để ý hơn đến những chàng trai xung quanh mình. Chấm ra chấm vào Hậu thấy có một gã làm giáo viên về ngoại hình và tác phong đều tử tế, đĩnh đạc. Xét một cách tổng thể thì Hậu và Phong - tên chàng trai đó, không có gì can dự và có thể kết nối được với nhau về mặt lối sống cũng như công việc. Thế nhưng, khoa học chẳng chứng minh "hai cực trái dấu thì hút nhau" đấy thôi. Hậu lên kế hoạch để “cưa đổ” Phong lập tức. Hậu vận dụng mọi mối quan hệ để tiếp cận và làm quen với Phong. Khi đã có cớ để cùng nhau đi café chém gió hay cùng đi xem phim thì mọi chuyện với Hậu thật đơn giản. Chàng thầy giáo ngô nghê đổ rần rần trước giọng thỏ thẻ, “nhẹ bay bay như làn gió thu” mà Hậu giả bộ. Vẻ sắc sảo nhưng rất mực giản đơn và con trẻ của Hậu làm Phong nhiều khi phải lắc đầu dè bỉu cái thói đời dư luận “toàn đổ tiếng ác cho người tốt!”. Hậu trong mắt Phong dịu dàng phong thanh thế này song! Đưa Hậu về nhà ra mắt xong thì gia đình nhà Phong nổi trận lôi đình, kiên quyết không cho anh đi lại với Hậu. Lý do vì họ đã nghe tiếng đồn về Hậu đã lâu, lại vừa được nói chuyện với cô đôi lời nên ông bà cũng tinh ý nhận ra cô đang giả làm nai tơ để giăng bẫy con trai mình. Phong vẫn nài gia đình hài lòng Hậu nhưng vì tình bị cản ngăn, lại thêm cái tính nhu nhược nên anh cũng dần lơi ra. Hậu biết rõ điều đó nên cô càng trói buộc Phong bằng nhiều cách hơn: Khi thì nói về ngày mai sáng sủa của hai đứa, với những đứa con được cha dạy học, ông bà nội trí thức, ông bà ngoại thì yêu chiều. Còn cô là vợ thì sẽ chiều chồng hết mức để chồng yên tâm công tác. Thấy Hậu cứ si vẽ viễn ảnh đẹp đẽ vậy Phong cũng khuây khoả ý định chia tay. Nhưng còn gia đình? Phong cảm thấy rất khó xử. Biết được tâm ý của người thương, Hậu thăm dò xem tình hình nhà Phong rồi tìm cách mua chuộc bác mẹ anh bằng vật chất: Trả tiền nợ nần sửa nhà cho ông bà hơn 2 trăm triệu, biếu xén quà quý, mua tặng chuyến du lịch… Cái “bả” vinh hoa được Hậu giăng ra thật ngọt ngào và khó ai có thể cưỡng lại. Sau chuyến du lịch về, bác mẹ Phong đồng ý tắp lự cho đôi trẻ thành đôi. Hậu đã có nhà riêng nhưng vẫn về làm dâu nhà chồng cho phải phép. Nói là làm dâu nhưng thực tế Hậu không động chân động tay vào bất cứ việc gì, kể cả việc nhỏ nhất như: quét nhà, rửa bát… Chồng nhẹ nhõm góp ý thì Hậu bảo: "Trước chưa có em thì nhà anh ai làm? giờ thì cứ vậy mà làm thôi, sao lại bắt em làm? Việc của em không phải là động thuộc cấp vào mấy cái việc vớ vẩn đấy!” khiến Phong chỉ còn biết im thin thít vì nói thêm thì sợ vợ cáu. Lại nữa, vừa về nhà chồng cô đã đòi nắm quyền hành trong gia đình: Từ chuyện kiểm soát ba đồng lương của chồng, chuyện tiêu xài trong gia đình đến cả tình trạng đất đai có sổ đỏ chưa cô cũng không ngại hỏi và ngỏ lời muốn ba má chồng sang tay cho hai vợ chồng. Bố mẹ chồng biết con dâu không vừa, nhưng việc đòi hỏi giữ sổ đỏ của gia đình thì thật ngược đời nên ông bà gọi Hậu ngồi cùng chuyện trò. Cô khinh khỉnh nhìn bố mẹ chồng bằng nửa con mắt rồi cất giọng the thé bảo: “Nhà có mỗi anh Phong, sau này cha mẹ chết đi thì không của vợ chồng con thì của ai? Giờ bố mẹ sang tên luôn cho nhà con để tụi con còn lấy tiền làm ăn, về nhà chồng đã không cho con được cái gì thì thôi”. Cô bỏ lửng câu nói rồi quay ngoắt lên phòng khiến ba má chồng chỉ còn nước trơ mắt ếch nhìn nhau tự vấn: “Sao lại rước con 'quỷ cái' này về làm dâu chứ?”. Hỏi lui tới chuyện sang tay sổ đỏ mà vẫn không thấy ba má chồng quan điểm gì, Hậu hậm hực vô cùng vì thấy bố mẹ chồng trái ý mình. Cô lên một danh sách những thứ cô đã mua tặng ông bà rồi không nói không rằng để trong phòng hai cụ để biết đường mà tính liệu. Mẹ chồng thấy tờ giấy nợ mới lật đật chay sang hỏi con dâu cho ra lẽ thì Hậu vừa cắt móng tay vừa bảo: ”Ở đời có ai cho không ai cái gì đâu hả mẹ? Tiền con cho mẹ vay thì mẹ phải biết đường mà trả, có thế thôi. Nếu không trả được thì đưa sổ đỏ đây cho con” khiến mẹ chồng cô uất ức chỉ biết nói trong tiếng nghẹn: “Mẹ không ngờ mày lại trở mặt như thế?”. Chuyện đến tai Phong, vì bản tính nhu nhược nên anh chỉ dám lựa lời lời khuyên vợ. Ngờ đâu lại bị vợ quạt cho một trận. Phong im re vì biết vợ đã lộ rõ khuân mặt thật quá ư ghê gớm. Bác mẹ Phong thì giục giã: “Nhân lúc chưa có con, con li dị ngay nó đi” làm anh mỏi mệt vô cùng mà không biết làm sao? Hậu nghe được chuyện bố mẹ chồng xui con trai li dị thì máu “hổ báo” giang hồ bốc lên phừng phừng. Cô cho gọi ngay mấy thằng đàn em “đầu đường xó chợ" đến tận nhà và dọa cha mẹ chồng một trận chết khiếp! Cô ngồi chính giữa phòng khách như thể quan tòa hỏi tội cha mẹ chồng: “Vì sao lại phá nát hạnh phúc của vợ chồng con? tại sao nợ không trả? Vì sao sắp xuống lỗ rồi mà vẫn ham giữ của?”… Khiến cha mẹ chồng vừa sợ hãi vừa căm phẫn. Sau một hồi dọa nạt, Hậu chốt lại vấn đề là bác mẹ chồng phải viết giấy vay nợ theo lãi suất “đi đêm” và giao sổ đỏ ra để cầm cố. Ông bà chỉ còn nước xin “con dâu” cho viết giấy khất nợ rồi thu xếp vay mượn để trả sớm nhất. Còn Hậu, cô trở về nhà riêng với sự thỏa mãn “không ăn thì phá cho ôi” đúng với sở trường của mình. Nhìn cái giấy nợ tính sơ sơ cả gốc lẫn lãi lên đến vài trăm triệu, cô nhẩm ra cuộc hôn nhân này cũng không lỗ lắm (Ảnh minh họa) Hậu cầm lấy giấy vay nợ rồi ném một ánh nhìn sắc lạnh, cất giọng bảo cha mẹ chồng: “Đấy là cái giá cho việc ông bà không biết nghe lời, già rồi nghĩ một mà không biết nghĩ hai. Chuyện li dị sẽ được diễn ra khi ông bà trả tiền cho tôi hết cả gốc lẫn lãi. Chấm hết!”. Láng giềng biết chuyện chỉ dám nhỏ to bảo nhau: “Cũng tại ông bà tham cơ, rõ là biết nó như vậy mà vẫn mờ mắt...”. Còn ba má Phong từ hôm đó cứ lặng lẽ ở trong nhà vì mắc cỡ . Phong cũng không dám đối diện với vợ nên ở luôn phòng tập thể trong trường không về. Anh bảo bố mẹ: "Chờ khi nào nhà mình trả hết tiền cho nó thì con về, giờ con về nhà thì sợ vợ con nó tức nó lại lôi thôi”. Còn Hậu, cô trở về nhà riêng với sự thỏa mãn “không ăn thì phá cho ôi” đúng với sở trường của mình. Nhìn cái giấy nợ tính sơ sơ cả gốc lẫn lãi lên đến vài trăm triệu, cô nhẩm ra cuộc hôn nhân này cũng không lỗ lắm.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét